Sunday, October 28, 2018

Tản Mạn về cái Tên Ba Họ




   Con người hắn thật ra không có điểm gì đặc biệt, vóc dáng nhỏ bé không tài cán chẳng công danh cũng chẳng giầu sang phú qúy, cuộc sống thật giản dị không ồn ào, chẳng a dua nịnh bợ vì thế ít ai để ý, ngoại trừ một điểm đặc biệt là cái tên bốn chữ dài lòng thòng mà lại mang tới ba họ. Đàn ông con trai tên bốn chữ cũng đã ít còn cộng thêm ba họ thì quả là hiếm, bởi thường nếu có người ta chỉ mang hai họ cha và mẹ; Nhưng chính nhờ cái tên kỳ cục ấy mà người ta nhớ dai nên hễ nhắc đến tên thì bạn bè dù thân hay sơ, xa hay gần từ thời còn cắp sách đến khi vào lính phần lớn đều nhận ra ngay. Đôi lần có người tò mò hỏi về cái tên ba họ của hắn, hắn cũng không biết trả lời ra sao vì chính hắn cũng tự hỏi mà không có ra câu trả lời, đến khi muốn tìm thì đã qúa muộn bởi thế hệ cha chú những người có thể trả lời đều đã khuất bóng từ lâu, chỉ còn bà cụ thân sinh hắn, cụ năm nay nghít ngót 100 tuổi hạc, trí nhớ còn tương đối tỉnh táo nhưng hoàn toàn không biết vì thời buổi đó trong gia tộc hắn đàn bà không được hỏi ý vào việc đặt tên cho con cái, tất cả con cháu sinh ra đều do ông nội hắn đặt cho hết. Hắn xem lại gia phả thì dòng tộc hắn đổi họ chỉ có một lần từ bốn thế kỷ trước và cũng không thấy ai có cái họ thứ ba đó. Theo lời cụ bà kể thì hắn sinh ngày 20 tháng 5 năm Giáp Thân, Âm lịch (tức ngày 10 tháng 7 năm 1944, Dương lịch) vào khoảng “canh năm” trời còn lờ mờ tranh tối tranh sáng ở ngôi làng nơi tổ tiên hắn lập nghiệp tự bao đời, một vùng thôn quê miền Bắc đang trong bối cảnh khói lửa chiến tranh, giữa cơn sốt của cao trào tranh đấu giành độc lập đến hồi sôi động. Nơi hắn “chôn nhau cắt rốn” nằm trong vùng sôi đậu được gọi là “vùng tề”, một cổ ba tròng nên người dân quê luôn phải sống trong cảnh dầu sôi lửa bỏng chạy giặc triền miên vào những tháng năm cuối cùng của trận đệ nhị thế chiến; Hắn chào đời bên những tiếng thở dài lo âu của mọi người hơn là nỗi vui mừng gia đình có thêm một thằng con trai nối dõi tông đường. Suốt thời thơ ấu của hắn là một chuỗi mục du vì thế hắn sinh ra chẳng có một tờ giấy khai sinh hay hộ tịch cũng như đại đa số trẻ con cùng lứa trong làng, cho mãi tới năm 1952 hắn mới có tờ khai sinh đầu tiên do chú út hắn đứng khai, ngày tháng và năm sinh hoàn toàn mới, sụt đi một tuổi đúng năm nạn đói Ất Dậu kinh khủng nhất trong lịch sử Việt Nam (1945), và chẳng biết sao hắn được mang ba giòng họ không giống bất cứ một ai trong đại gia tộc chỉ có hai họ; Thưở nhỏ hắn chưa bao giờ được biết đến cái tên cúng cơm đầy đủ họ tên, nếu có chỉ nghe gọi tên riêng hoặc cái tên truyền miệng gọi cho vui là thằng bị thịt. Theo gia phả dòng tộc ngược về vài thế kỷ từ các cụ Bành Đại Thủy Tổ 20 đời trước xa lắc xa lơ, dòng tộc hắn khởi đầu mang họ Chu gồm 12 đời từ cuối đời nhà Trần (1400), cho đến cuối đời Lê Trung Hưng (1789) thì đổi sang họ Nguyễn lót Huy nhằm đời Tổ khảo thứ 13, mãi tới đời Tổ khảo thứ 17 thì chính thức mang họ Nguyễn đệm Chu, tuyệt nhiên không một ai bên nội cũng như bên ngoại mang cái họ thứ ba ấy. Căn cứ theo lá số tử vi phụ thân hắn lập cho hắn sau khi di cư vào Nam thấy người đề tên Trường Dực; Tưởng cũng cần nhắc về phụ thân hắn hồi trẻ tuổi cụ là một nhà nho tinh thông Hán học, tử vi, tướng số và thuốc Bắc, có lẽ cụ đã thấy qua lá số tử vi cái mạng rong ruổi bay xa của đời hắn nên đặt tên hắn là Trường Dực, có nghĩa là đôi cánh dài bay xa ngàn trùng, mà đúng thế kể từ khi khôn lớn trước cũng như sau khi đi vào quân ngũ họa hoằn lắm hắn mới có mặt ở nhà, liên tiếp trong nhiều năm sau đó  bà nội hắn mất, đến mẹ gìa hắn và bố hắn qua đời, rồi anh cả, anh hai cũng theo gót đi về với Tổ tiên, hắn đều ở xa không có mặt, không những thế đến những ngày vui trong gia tộc như cưới hỏi hắn cũng vắng mặt nên hắn nghĩ “Trường Dực” chắc là ngụ ý của phụ thân hắn chăng, khiến đôi khi hắn tự nhủ thầm mình giống như thằng con ngoại tộc. Và rồi sau đó khi làm đơn xin hộ tịch khai sinh cho hắn chú hắn hay người thư ký ghi hộ tịch đã quên không bỏ dấu huyền vào chữ Trường nên hắn ngẫu nhiên có thêm họ Trương chăng! Theo hắn có lẽ lý giải này đúng hơn cả!
   Trong những năm thơ ấu thỉnh thoảng hắn cũng có nghe các cụ nựng con cái thường hay mắng yêu “cái thằng con rơi, thằng con nhặt ngoài đường” hay “con bé nuôi này”, v.v.. và cái thằng bé con “bị thịt” hắn cũng không ngoại lệ, bởi thế đôi khi tâm trí hắn cũng dạo gót lang thang thử lồng cho cái họ thứ  ba của mình  một chút hình tượng tuy có vẻ hoang đường: “Biết đâu chừng hắn cũng là một trong những trẻ thơ nạn nhân của trận đói năm Ất Dậu được bố mẹ hắn nhận về nuôi làm con! và họ Trương chính là một phần nguồn gốc khác cuộc đời hắn chăng? Phải nói trong những năm tháng đó gia đình bố và hai mẹ rất hiếm hoi mà ông bà nội thì lúc nào cũng mong đông con đông cháu, vì các cụ sẵn mang quan niệm nhà đông con là nhà có phước; Bố hắn có hai bà vợ, bà  thứ nhất mà hắn gọi là mẹ già sinh tổng cộng 12 lần, nhưng chỉ nuôi được có mình người con trai lớn hắn gọi là anh trai cả năm đó cũng đã 18 tuổi rồi, còn lại 11 đứa bé sau đều mất khi còn nhỏ vì thiên tai bệnh tật, kế đến mẹ đẻ trước khi có hắn đã sinh hai lần, nhưng cũng chỉ có một là vượt qua được tai ương dịch bệnh trong tuổi ấu thơ, năm đó mới ba tuổi đầu, vấn đề nuôi được tới lớn khôn cũng rất mong manh! Nên giả thử hắn có là con nuôi thì cũng là chuyện dễ hiểu; hơn thế nữa trong những năm thế chiến ấy thực dân Pháp qúa kiệt quệ xuy yếu chấp thuận để quân phiệt Nhật vào chiếm đóng, người dân miền Bắc đã phải chịu bao cảnh lầm than tang tóc, chuyện cho con hay bán con là chuyện xảy ra hàng ngày vì cho người ta nuôi để con sống sót còn hơn giữ để chết đói. Nhưng thật ra con nuôi hay con ruột với hắn không thành vấn đề, bởi hắn nghĩ có nhiều mẹ càng có phước càng hạnh phúc, hắn đã có hai mẹ, mẹ già mẹ đẻ nếu  có thêm mẹ thứ ba để tưởng nhớ lại càng qúy, mẹ nào hắn cũng kính yêu và thương mến. Nhưng nghẫm nghĩ cho cùng thì người Việt Nam hay người Á Đông ít khi nào thương con nuôi bằng con ruột, gia đình bố mẹ hắn cũng có ba người con gái nuôi, nhưng hắn thấy các chị nuôi cũng đâu có được thương yêu chiều chuộng bằng hai anh em hắn, hắn còn được cả hai mẹ chiều chuộng, mỗi khi buôn bán chợ búa về ngày nào hai mẹ cũng mua qùa cho hai thằng con, đôi khi hắn còn được chia phần nhiều hơn là đằng khác mà hai anh em chỉ cách nhau có hai tuổi thôi. Riêng hắn được cha mẹ thương yêu chiều chuộng nhiều hơn cả, hắn còn nhớ hồi nhỏ cha mẹ hắn đôi lần mua cả loong sữa “cao Ba Long” một thứ cao nấu bằng xương khỉ cho hắn ăn nên hắn béo phì là vậy, cả nhà từ lớn tới bé đều chêu chọc gọi hắn là “thằng bị thịt”. Bố hắn thì đi đâu cũng hai tay dắt hai thằng con theo, dạy dỗ nghiêm nghị  như  nhau, ngay cả trong lớp bố dạy học đôi khi muốn làm gương cho những trò khác ông phạt hay đánh đòn cả hai thằng con y chang nhau. Viết cho vui để giải tỏa tính hiếu kỳ về cái tên ba họ và cũng để chia sẻ cùng các con cháu sau này cho chúng hiểu lỡ có tò mò về cái tên khác lạ của người đầu tiên trong dòng họ Nguyễn-Chu đã xây cái đầu cầu trên quê hương mới mẻ này!!!

Nctd
Cali, 2018

Friday, April 6, 2018

30 Năm Như Gió Thoảng Bay




Tiết trời đang độ vào Xuân, cỏ cây bắt đầu đâm chồi nở nhụy, cây đào vườn sau nhà vươn những cánh tay dài ngoằn ngoèo trơ trụi lá, tưởng chừng như đã chết trong mùa Đông lạnh giá, đang trở mình khơi mào mạch sống mới với những nụ hồng non nho nhỏ sửa soạn đơm bông, nắng hanh hanh ấm áp gió lạnh hiu hiu, tôi thơ thẩn trong vườn nhìn mây trời lơ đãng, vũ trụ luân hồi qua bốn mùa xuân hạ thu đông; Hết đông rồi một mùa xuân mới lại khởi đầu, nhưng con người thì mỗi năm qua già thêm một tuổi và không bao giờ trẻ lại, tôi bỗng thấy lòng trùng man mác, thấm thoát thế mà đã 43 năm xa cách quê cha đất tổ! và cũng đã 30 năm trôi qua từ ngày hai đưá chúng tôi thành hôn, kể ra cũng gần nửa đời người mà sao thời gian trôi qua nhanh qúa, nhanh đến độ tôi cảm thấy còn qúa nhiều việc cần làm mà đã không có thời giờ hoàn tất. Nhớ lại ngày nào hai đứa đám cưới ước nguyện đầu tiên là có được một trai một gái cho đồng đều, con trai để nối giõi tông đường, con gái để vợ tôi nưng niu hủ hỉ và làm đẹp; Cả hai vợ chồng háo hức, vợ tôi thấy bạn bè có con tay bế tay bồng mà mình bây giờ mới lấy chồng còn tôi chẳng trẻ trung gì, lại nghe người ta khuyên đàn bà nên có con trước ba mươi lăm tuổi tốt hơn, trễ qúa khó sanh nên chúng tôi cũng háo hức mong có con sơm sớm:

“Bồn chồn thân gái ba mươi
“Chửa con chửa cái sợ người dèm pha
“Còn tôi chưa hẳn đã già
“Trung trung thì cũng trạc ngoài bốn mươi
“Bạn bè con sắp ‘nên người’
“Cũng nôn nóng lắm tiếng cười trẻ thơ”



(Hinh ngày cưới 02 April 1988)
  
   Rồi không phải chờ lâu bốn tháng sau  ngày cưới tôi đưa vợ đi Bác Sĩ sản phụ khoa lần đầu tiên trong đời, khi y tá gọi vợ tôi vào phòng khám tôi ngồi phòng chờ đợi hồi hộp mong tin, chừng mười lăm ông bước ra bắt tay kèm thêm nụ cười “Chúc mừng! Chúc mừng! Ông sắp lên chức!” nghe tin vui tôi vô cùng sung sướng nhưng cũng tò mò hỏi lại “Chắc chắn không BS?” ông qủa quyết “Chắc chắn!” rồi tiếp “Y tá sẽ làm hẹn cho bà tái khám định kỳ để theo dõi bào thai”. Trên đường về xen lẫn nỗi mừng vui tôi bắt đầu lo mai mốt sanh rồi không biết nhờ ai trông nom con đây, vì cả hai không đứa nào có cha mẹ, anh chị em hay bà con thân thích trên đất nước này! Từ hôm đó tôi ra thư viện mượn sách học làm cha mẹ về nhà hai vợ chồng cùng học, tuy nàng cũng có đôi chút kinh nghiệm chăm sóc trẻ con trong gia đình cô chú nuôi. Năm sau chúng tôi có mụn con trai đầu lòng, chúng tôi được làm cha mẹ, tôi sung sướng vô cùng hạnh phúc gia đình tràn ngập, mỗi ngày bồng bế con nhìn thằng bé bụ bẫm kháu khỉnh tôi chỉ mong con mau ăn chóng lớn, rồi đọc báo tìm nơi nhận giữ trẻ trong gia đình người Việt, lúc này người vượt biển sang cũng đã nhiều, nhưng cũng lo vô cùng bởi cách thức họ trông nom theo kiểu VN, mà vợ tôi nghỉ làm ở nhà trông con thì cũng không xong, vì mình tôi đi làm lỡ bị thất nghiệp lấy tiền đâu trả tiền nhà, mà không trả ba tháng là bị tịch thu, với tôi căn nhà là nền tảng căn bản quan trọng nhất để bảo đảm cho con cái chúng tôi có chỗ che nắng che mưa vững bền. Bên cạnh những lo âu về chỗ gửi con, tôi lại nghĩ khi con khôn lớn mà không có em thì e con sẽ buồn bã lẻ loi, hoặc anh em cách xa nhau qúa chúng nó sẽ không thân thiết nhau lắm, chúng tôi bụng bảo dạ đằng nào mình cũng muốn có hai đứa, hay thêm liền đứa nữa nếu được con gái thì qúa qúy bằng không con trai thì anh em nó cũng có bạn có bè:
“Nuôi một cũng như nuôi hai
“Hay thêm bé gái tương lai em nhờ”!

   Thật là mau mắn bốn tháng sau đã có kết qủa ngay, rồi năm kế tiếp cũng đến ngày hai vợ chồng chờ đợi sanh nở đứa con thứ hai, vợ tôi mong con gái tôi thì con nào cũng là con, nhưng trong bụng vẫn nghĩ nếu là con trai thì tôi đỡ lo lắng hơn, và rồi lại … một “con sâu dừa”; Thôi hai trai cũng đã đủ và thấy vợ tôi không muốn sanh nữa, nên bàn nhau yêu cầu BS ngưng, nhưng mấy ông BS cũng khôn tổ M… dại gì xúi cột với cắt, ngu sao! Thiên hạ sanh đẻ càng nhiều mình càng đông khách, BS nói “Bà còn trẻ quá mà ngưng làm chi vội, từ từ vài năm nữa đã, chứ ngưng bây giờ lỡ sau này đổi ý thì kẹt à”, nghe BS khuyên cũng mát lỗ nhĩ đành thôi không nghĩ đến chuyện cai nghén nữa; Gia đình có bốn người thật vừa vặn, hai đứa nhỏ cách nhau năm một chăm sóc cho chúng cũng đủ mệt nhoài người rồi, chúng tôi bàn nhau nghỉ dưỡng sức vài năm, chờ hai con lớn chút rồi tới đâu tính tới đó, chuyện sau này giao cho số mệnh; Nhưng Trời thương tình hơn năm sau lại có tin vui, lần này cả hai chúng tôi cầu mong một bé gái mũm mĩm cho vợ tôi toại nguyện, tôi treo hình nữ tài tử điện ảnh đủ cả Á Âu mắt xanh mắt đen, tóc trắng tóc hung, nũi cao mũi thấp đầy nhà, hy vọng vợ nhìn hình các người đẹp may ra có ảnh hưởng đến tâm lý, biết đâu chừng nó giúp tạo hình con gái chăng! Ngày tháng trôi qua bụng càng ngày càng lớn và rồi cũng tới ngày vào phòng sanh đẻ, sau hai tiếng đồng hồ nằm chờ bụng chuyển, dạ sa nghe y tá thúc giục “Cố lên! Mạnh lên! Chút xíu nữa”, tôi chắc vợ tôi lúc này chỉ nghe y tá thúc giục cũng đủ mệt nhoài, còn tâm trí đâu để nghĩ đến trai hay gái nữa, nhưng tôi thì hồi hộp đánh lô-tô trong bụng không biết con gì đây ra đây! … Rồi chẳng phải chờ lâu nghe mấy cô y tá cùng reo òa lên “Con trai!” thì ra lại thêm một … “con nhộng”! Nghe tiếng khóc òa của con tôi thở phào nhẹ nhõm, đúng là gia phả dòng họ nhà tôi cái ‘zin’ (gene) con trai mạnh thiệt, riêng tôi có sáu anh em toàn trai cả, trong đó bốn gia đình cũng con trai không, chỉ có hai gia đình vừa trai vừa gái, nàng ôm con nhìn tôi nhoẻn miệng cười mệt mỏi; Tôi hiểu ý vợ đã thấm mệt vì sanh nở trong thâm tâm tôi cảm thấy thương nàng vô cùng, nhưng số phần không cho nàng một bé gái đành chịu, gia đình năm người quá đủ qúa đẹp, bổn phận chồng chất lên vai đã qúa nặng nề, không thể tiếp tục cầu may, lần này tôi dành quyền quyết định và nhờ BS ngưng ngay lập tức, chứ không chần chờ hoặc giao cho số mạng nữa. Vậy là sau bốn năm xây dựng tổ ấm hạnh phúc cho riêng mình, gia đình tôi có năm người tổng cộng có cả thẩy “bốn trụ” trống mái nhà trời thế là vui, và gia phả đầu tiên của giòng họ tôi trên quê hương mới đã được tạo hình, càng đông con càng bận rộn nhưng hạnh phúc cũng càng tăng! Thế mà ngoảnh đi ngoảnh lại giở đây cả ba đứa con đều đã trưởng thành, tôi thì đã về hưu vài năm nay, vợ tôi còn đi làm nhưng tôi sẽ tính để nàng về hưu non sớm hơn.

   Thật ra 30 năm không phải là dài so với người Việt nhưng trong cuộc sống xã hội Mỹ đây kể cũng là một bước dài, vì đâu dễ gì ai cũng có thể đạt tới ngày “Kỷ niệm Ngọc Trân Châu” này, thời nay người ta gọi là ngày “Kim Cương” vì chẳng mấy người dùng ngọc trai nữa; Riêng với tôi nó là con số đáng nhớ ghi dấu những năm tháng năng động hăng hái nhất của một cặp vợ chồng, thời gian đủ để tạo dựng nền tảng và khuôn khổ cho một gia đình hòa thuận, yên vui và hạnh phúc, để sợi giây ràng buộc tình nghĩa vợ chồng thêm vững chắc, cùng bổn phận của mỗi cá nhân với gia đình được tiếp nối cho hết phần đời còn lại, hy vọng may ra chúng tôi có thể tới được ngày “Kỷ Niệm Vàng, 50 năm”!



                (01 Sept 2012 - Gia đình tôi và Mẹ già)


   Hôm nay kỷ niệm 30 năm thành hôn ngồi ôn lại từng ngày đã qua chúng tôi luôn cảm thấy hạnh phúc đầm ấm bên nhau, vợ chồng chưa hề một lần cãi vả hay gấu ó, chưa một ngày giận hờn! có chăng chỉ là tôi, đôi khi cằn nhằn một hai câu khi thấy nàng làm việc gì đó không an toàn hay cẩn thận, nhưng luôn kèm theo sau một nụ cười nhẹ nhàng, cùng lời giải thích hàm ý hướng dẫn và xây dựng hơn là giận hay chỉ trích, nàng hiểu bản tính kỹ lưỡng và hay lo xa của chồng nên chỉ nhoẻn miệng cười, tuyệt nhiên không một tiếng đôi co lý sự từ lúc thành hôn cho tới bây giờ, mặc dù hai đứa tôi đến với nhau không phải bằng tình yêu nồng nàn trai gái để dễ dàng vì yêu nhau nên không để ý.

   Vợ chồng là duyên phận tôi thấy hình như nó cũng có phần nào đúng, vì xét chính cuộc đời mình chưa bao giờ tôi nghĩ mình sẽ có cơ hội lấy vợ con gái, bởi cái tình yêu quá lãng mạng trong tôi; Chả thế thân phụ tôi khi chấm số tử vi cho tôi hồi nhỏ người cũng đã viết cung “Nô” có sao Đào Hoa, Hồng Loan chiếu mạng nên cần phải ý tứ nhiều trong vấn đề giao du trai gái, thật qúa đúng bởi suốt quãng đời trai trẻ, tôi đã trải qua những cuộc tình thật nóng bỏng nồng nàn, khi yêu tôi yêu rất say đắm thành thật và thủy chung, chỉ vì tôi không muốn gây đau khổ cho người tôi yêu, với người tình nào tôi cũng nói: “Tôi không phản bội người yêu, chỉ khi nào người yêu muốn bỏ tôi đi xin cứ chia tay”! và cũng bởi mang quan niệm “tình yêu không biên giới”, hay “con tim có tiếng nói riêng của nó” ngoài cái vòng luân thường đạo lý, cái đạo đức của con người cần phải giữ nên tôi vấp toàn ngang trái; Tôi chẳng hiểu sao trong tim tôi không có chỗ vị trí nào cho những người con gái bình thường, các cô đến với tôi chỉ là những người em hoặc người bạn, còn những người tôi yêu đều trải qua một đời và đã có con, bởi thế các cô chỉ muốn làm người tình chứ không muốn làm vợ, chính vì vậy có cuộc tình kéo dài gần mười năm trời ròng rã tưởng chừng như không bao giờ xa cách, nhưng rốt cuộc chẳng cuộc tình nào trở thành trăm năm và người tình vẫn bỏ ra đi, phải chăng đó là phần số may mắn của tôi để tôi có được một gia đình hạnh phúc bên vợ con hôm nay!

   Cuối cùng thì tuổi trẻ không cánh mà bay, bước vào tuổi trung niên vẫn đơn phương độc mã tứ cố vô thân, từ đó tôi nghĩ con đường tình ái đã quá đủ cho cuộc đời mình, giờ là thời gian phải suy nghĩ chín chắn hơn khi tìm người vợ sống đời. Kinh nghiệm bản thân đã cho tôi nhiều bài học qúy giá về những khó khăn trắc trở sẽ gặp với những thiếu phụ không may đã một lần dang dở, dù tôi có yêu thương thành tâm cách mấy chăng nữa trước sau gì rồi cũng đổ vỡ, do những động lực từ trong gia đình, hoặc bên ngoài thúc đẩy khiến người đàn bà dễ dàng bị lung lạc. Nhưng thành thật mà nói với tuổi này tìm kiếm một người bạn đời trong khoảng tuổi thích hợp còn độc thân thì không phải là việc dễ dàng, phần nhiều đã dang dở; nên tôi cố gắng tránh né trước khi tâm hồn mình trở thành mềm yếu ngả lòng; Tôi phải xây dựng cho chính mình một mái ấm gia đình, mở đầu một trang sử mới cho gia phả giòng họ nơi xứ người, như tôi hằng ấp ủ từ ngày đầu tiên lê bước đơn côi trên xứ người; Bạn bè giới thiệu cũng nhiều đủ mọi thành phần kiến thức học vấn có, gia đình danh gía có đủ cả, nhưng gặp một hai lần không thấy thích hợp là thôi không tiến tới, cho tới ngày tôi gặp vợ tôi.

      Lần được giới thiệu gặp gỡ đầu tiên tôi đã thấy ở nàng một khuôn mặt sáng sủa và đôi mắt tinh lanh thông minh, tôi trộm nghĩ cô nàng này hồi nhỏ chắc cũng quậy phá lắm chứ không vừa! Nàng không đẹp sắc sảo mặn mà, không lộng lẫy qúy phái, nhưng nàng có nét đẹp tinh khiết của loài “hoa đồng cỏ nội”; Rồi sau vài lần tiếp xúc tôi hiểu rõ hơn về hoàn cảnh hiện tại cũng như thời thơ ấu của nàng, nàng cũng tứ cố vô thân và đang sống trong gia đình người cô chú nuôi đông con cái, tất cả còn đang tuổi học trò đứa lớn nhất vừa vào Đại học. Nàng là một cô gái quá hiền lành thành thật không nói năng nhiều, không miệng lưỡi văn hoa bóng bẩy, nàng có vẻ vụng về lúng túng trong lời ăn tiếng nói đến độ dại khờ, hỏi câu nào trả lời câu nấy cũng chẳng hỏi tôi một câu gì, ngay kể cả tìm hiểu xem tôi đã có gia đình hay chưa cũng không, khiến tôi cảm thấy thương nàng nhiều hơn là chê trách! Tôi sực nhớ vợ một người bạn trẻ trước đây hình như cũng làm hãng này định giới thiệu cho tôi một cô làm chung hãng nhưng theo cô… “tính tình nó hơi kỳ kỳ làm sao ấy em sợ anh không chịu” nên giới thiệu cho một người bạn quen anh ta cũng không vừa lòng, nên tôi thử hỏi xem nàng có biết cô đó hay không thì nàng biết; Dăm phút nói chuyện qua loa rồi nàng lại quay vào bếp, phụ việc nấu nướng với bà cô và một cụ già tuần nào cũng như tuần nấy, nàng tỏ ra rất siêng năng và cần mẫn làm lụng, tôi ngồi trò chuyện với người chú nuôi một lúc rồi cáo từ ra về trong lòng giăng mắc nỗi bâng khuâng!

   Trên đường về tôi suy nghĩ nhiều hơn tội nghiệp cho nàng bởi không ai hiểu hoàn cảnh và cuộc sống của nàng nên có nhận xét sai lầm về nàng, phải chăng đây chính là người mà vợ chú em kết nghĩa có ý  định giới thiệu cho tôi; thành thật mà nói theo nhận định của tôi có lẽ vì số phận không được sống bên gia đình nên không có sự hướng dẫn và cơ hội để được ăn học bằng người, cũng chẳng có điều kiện để xã giao rộng rãi bên ngoài, nên nàng không biết cách ăn cách nói cho câu chuyện có đầu đuôi, nhưng giả thử nếu nàng cũng có mọi điều kiện, có cha có mẹ có anh chị em kề bên thì làm gì còn đến lượt tôi! Sau khi đã quen nhau tôi được biết nàng cũng đã được giới thiệu đôi ba lần, và lần nào thì cũng như một người trẻ thố lộ “Chỉ ngồi ở phòng khách chứ không đi đâu cả”! Cũng may kinh nghiệm lăn lộn trên trường đời đã lâu giúp tôi có cái nhìn sâu sắc, và kiên nhẫn hơn những người bạn trẻ, hay đó cũng là duyên định!

   Sau khi nhờ bà mai đánh tiếng và hỏi nàng cũng bằng lòng, người cô nuôi hỏi tôi xem có kiêng cữ tuổi tác không, chứ các cụ nói “Dần, Thân, Tỵ, Hợi” tứ hành xung, nàng tuổi dần còn tôi tuổi  thân, tôi trả lời không vì tôi không tin những dị đoan nên chuyện đó không thành vấn đề, nhưng trong bụng tôi nghĩ thầm bởi vì bản thân tôi nếu không phải là tông tích dòng dõi “Tôn Ngộ Không” thì tôi cũng thuộc hàng khỉ lão luyện, “khỉ mượn oai hùm” chứ đâu phải khỉ trong sở thú có gì mà kiêng với cữ! Nhưng trước khi thành hôn, cô chú nuôi của nàng thấy tôi cũng chẳng trẻ trung gì, nhất là tôi cùng một binh chủng với ông, thua ông dăm ba tuổi và ông nhập ngũ trước tôi lâu, qua kinh nghiệm của ông nên biết những chàng trai trẻ của biển cả thì ghê gớm lắm, bến nào cũng là nhà nhưng không nhà nào là bến chính nên dò hỏi:

Mấy anh lính biển hào hoa
Tía lia tía lịa có ma mà dò
Vợ con đã có hay không
Cứ nói cho thật dễ đường tiến lui

Tôi cũng thú thật trả lời:

Con chưa có, vợ cũng không
Nửa già nhân ngãi, nửa non vợ chồng
Tử vi cung số đào hồng
Yêu thì cũng lắm nhưng không duyên phần!





                       (02 April 2018 Ngày Sinh Nhật tôi & Kỷ Niệm 30 năm thành hôn)

  
   Thấy tôi thành thật chắc cô chú nuôi cũng không bàn ra tán vào gì thêm nữa để tùy nàng định liệu; Hai chúng tôi đồng tình cùng nắm tay nhau xây dựng tổ ấm của riêng mình; Tôi muốn người vợ tương lai của tôi được vinh hạnh và biết đời người con gái chỉ có một lần nên tôi quyết định tổ chức mọi thủ tục hỏi, cưới thật đầy đủ để vợ tôi đẹp mặt với người xung quanh. Dù gì thì chúng tôi cũng thành thật cảm ơn cô chú nuôi đã giúp cơ hội để nàng có được nơi nương tựa gọi là thân thích mười ba năm qua nơi xứ lạ quê người, tránh cho nàng khỏi bị sa ngã trước những cạm bẫy cuộc đời, và đã sốt sắng tận tình giúp đỡ trong ngày hỏi, cưới để vợ tương lai của tôi ra đi xây dựng tổ ấm hạnh phúc thật sự của riêng nàng.

   Hôm nay kỷ niệm 30 năm thành hôn cũng là ngày sinh nhật của tôi, tôi muốn nói lời cảm ơn sâu đậm nồng nàn nhất đến vợ tôi, người đời thường dùng 4 chữ “Công dung ngôn hạnh” để đo lường phẩm chất về người phụ nữ vẹn toàn, theo cái thước đo ấy vợ tôi xem ra công-dung ở mức trung bình, còn “ngôn” thì quá tệ, nhưng cái “hạnh” thì thật tuyệt vời, và chính cái “ngôn tệ hại” ấy lẫn cái hạnh lại chính là hai điều căn bản mà tôi cần có ở người vợ; Với tôi không những nàng là người vợ hoàn hảo, luôn săn sóc lo lắng cho chồng từng ly từng tí, Nàng cũng là người y tá có lương tâm và tận tụy khi tôi bị bệnh; Nàng là người mẹ chu đáo của các con, và đặc biệt nàng còn là người con dâu hiếu thảo, thương mến mẹ chồng vô cùng thật khó tìm trong thế giới hôm nay, nhiều khi chính tôi còn cằn nhằn to tiếng với mẹ mình, nhưng nàng tuyệt nhiên không một tiếng chì tiếng chài, không một lời nặng nhẹ, cũng không một lời phàn nàn với chồng về mẹ trong suốt 28 năm qua, đôi lúc còn bênh mẹ chồng nói tại tôi khó tính! Nàng rất siêng năng cần mẫn làm việc quần quật chẳng quản nhọc nhằn, nhưng đầu óc thì vô tư, trống rỗng không biết xếp đặt tính toán, suy nghĩ thật đơn giản chuyện gì đến trước mắt thì làm bằng không thì thôi, nên tất cả mọi việc liên quan đến tinh thần, phải dùng đầu óc tôi lo hết, nhiều khi có chuyện tôi lo mất ăn mất ngủ hằng đêm, nàng vẫn bình thản tự nhiên đặt lưng là ngủ, nàng còn được tính vô tâm ai nói gì thì nói nó vào tai này chui ra tai kia ngay, chẳng để ý chẳng giận hờn, âu đó cũng là cái tốt chứ cả chồng lẫn vợ cùng lo âu rầu rĩ thì tôi chỉ có nước đói dài dài, ai sẽ là người lo cho tôi từ bình nước uống cà phê, bánh trái mỗi khi đi ra ngoài và lấy ai chấm từng tọa độ ê-kô (echo) cho tôi những sáng cuối tuần ra biển!

   Khi thành hôn với nàng mục đích đầu tiên của tôi là để sánh bước cùng nàng trên bước đường đời, che chở bảo vệ và hướng dẫn nàng trong mọi hoàn cảnh, từ trong gia đình tôi đến ra ngoài xã hội, bởi tôi thừa hiểu người đời miệng lưỡi khó lường, nàng quá thành thật sẽ dễ bị coi thường và lợi dụng; Ngẫm nghĩ kỹ chúng tôi đến với nhau qủa là một kết hợp hoàn hảo do duyên phận và một phần do tôi chọn lựa, hai vợ chồng tôi cùng chia sẻ, nhường nhịn và giúp đỡ nhau, chẳng được danh giá sang trọng phú qúy bằng người, nhưng có được một gia đình yên vui hạnh phúc. Em vẫn là con trừu khờ khạo giữa đời, nhưng trong gia đình mình em là hạt Ngọc Trân Châu vô gía; Còn anh cũng không phải con cáo già qủy quyệt mà chỉ là con khỉ tinh khôn! Cám ơn em người vợ hiền lành!

Nctd
Nam Cali, 02 April 2018
(Viết mừng ngày sinh nhật của tôi và Kỷ niệm 30 năm thành hôn, ngày Ngọc Trân Châu)

Friday, November 17, 2017

THE BABY SHOES


   It’s still too early in the morning, just few minute after 6:00 AM; the sun was still far away in the east, the light was dim, he was walking alone toward Harvard Sport Park as usual during the weekdays, he walks pretty fast with his stretched legs, the brisk walk of his life habit in despite of his physical small and short. He likes to walk early in the twilight morning, see the blinking stars high above the dark sky, imagine the world without people, when the traffic is light and the weather is cool during the summer; mild cold at this time of the year, late fall. Looking toward the few yards ahead he saw one piece of baby shoe lay on the sidewalk; he stopped by to pick it up, turned the shoe around while examining it; a boy shoe, the wear and tear is very moderate, still considers to have long life for use ahead, suddenly his mind recalls his own childhood sons years, which he is now dearly miss every time he takes a walk, when he sees kids playing in the parks, biking around the neighbor with their parents, or each moment he sees something related to the kids, his heart is softening low, he feels sad like he has lost some part of his life.

   He was so busy and distracted by the circumstances which had happened during those few years of his childhood sons; his relatives and brothers families had just arrived to the US one after another, especially his three brother families, each arrived a month apart. He does not feel regret about his actions toward their arrivals, it always becomes his duty, a must to be done! But he really felt so unfortunate, the fate. Beside the full time jobs he and his wife have spent at works, the remaining time of the day, it was so occupied not because of his own families, a couple with three young little kids, one to two years apart, but by too many unexpected problems with one of his brothers at home, which pushed down his spirit; he was so depressed, so despair to the point that he lost his temper and the most terrible long-lasting hiccup illness has occurred to him again, the fourth time in his life; the hiccups which has been pounding his chest twenty-four hours a day, seven days a week and lasted for many months, once he have had enduring it for two and a half years earlier. Still he does not know how he could survive through that kind of stress and hiccough which no medication can fix it, no Doctor know how or what to do with him, he can only thanks God and Buddha had given him the strength needed for his mind to push it away every time it happens! Thank to his wife for her too rich loving heart, she never complains even a single word to anyone, she tends a bandage to his wound by showing more care, patience and understand to everyone under the too hard to bear  circumstances for most others. He looked around for another piece, there was none! He put a shoe next to the sign pole along the sidewalk in hope for someone just passed by with kid whose this shoe belong to return and pick it, then he continued his morning walk …

   After more than an hour walk around the park and along the storm drain canal, on the way back he passed by the pole the baby shoe was still there, he thought they could have been lost both, then this will be useless, but when he was approaching the intersection, he saw another piece rested next to the road curb, he pick it up and set it next to the other piece; Yeah! it makes a complete pair, so cute looks similar to a pair of his own children, which he knew he still keep at least one somewhere at home, he felt little warm in his heart; However he does not feel comfortable with it; he was afraid that it may mistakenly be blowing by the gardener when they come to mowing the grass lawn at this business complex or anyone, any bikers might accidently side-hit it off on the road again. He thought it better be hung up to the sign pole, he looked around for something to tie it up but there wasn’t anything that he can use. He came home and looking for a steel wire old clothes hanger, he cut a piece and made a hook, he walk to the place again about half of a mile away, the pair of shoes was still there, he hooked the pairs and hang it on the pole in hope the owner will have a chance to retrieve.

   The next morning he passes by a pole, the pair of shoes has disappeared, he looks at the lone pole, somehow his feeling is mixed, he wonders is it went back to its owner or in the hand of someone else. What about the parents who lost that infant shoes; Do they have deep care about the memory like himself, or they are more considered about realistic way of life, why care about a pair of used shoes when with just $19.99 they can have another new pairs! However just a few day ago he, himself was so happy that he had found his own Keys-bunch, which he lost during a walk in Peter Canyon and someone had picked, put up at the information bulletin board, despair the keys can be remade for less than ten-bucks! By the way he know many people in our society out there do care and keep their memories float!!

Nctd
One morning in the late Fall 2017

To: English readers and friends,
Please feel free to correct me if you found mistakes and errors! I'm sure there are plenty! I still need to learn myself and am appreciated very much!

To: Bạn đọc Việt Nam,
Xin lỗi thỉnh thoảng tôi viết tiếng Anh, không phải khoe khoang, nhưng để một số người không hiểu Việt ngữ kể cả các con cháu tôi tiện theo dõi và không cảm thấy lạc lõng khi vào Blog “Giáng Thu” của tôi, cũng là một cách tôi tự trau dồi thêm sinh ngữ. Thành thật cáo lỗi qúy bà con, bạn bè trẻ cũng như không còn trẻ, hì hì!!!!!

NguyễnChu Trương Dực

Wednesday, November 15, 2017

NHƯ MỘT TIA NẮNG BAN MAI



   Có lẽ cũng đến nửa năm rồi vợ chồng tôi không đi bộ trong công viên Peter Canyon ở hướng đông bắc thành phố Tustin sát cạnh thành phố Orange miền nam Cali, lý do giản dị vì càng ngày càng đông người nhất là vào những ngày cuối tuần, bụi bậm cũng nhiều hơn và phân chó cũng lắm, dắt chó đi dạo là một điều thú vị và lợi ích về sức khỏe cho cả người lẫn súc vật, tuy nhiên để nó xả uế bừa bãi mà không hốt qủa là không thẩm mỹ và vệ sinh chút nào, lại có người hốt nhưng liệng đại những bịch phân vào những lùm cây bên đường thay vì bỏ vào thùng rác đã được đặt rải rác trong công viên; Tôi càng không muốn phải chứng kiến cảnh một vài người kéo nhau đi hàng ngang hai ba người bước song song đạp bừa cả lên cây cối hai bên lề con đường khiến nhiều lối mòn mỗi ngày một rộng hơn, thậm chí họ còn mở những lối đi tắt băng ngang từ trên đồi xuống chân đồi nữa, cho dù có những bảng ghi rành rành bên cạnh yêu cầu “Đi theo lối mòn”, thú thật hết ý kiến không hiểu đầu óc họ suy nghĩ gì trước khi hành động? Thay vào đó vợ chồng tôi đi bộ ngoài bãi biển, hơi xa và mất công một chút vì phải lái xe khoảng 15 phút mới tới nhưng bù lại không khí trong lành, khí hậu mát mẻ và bãi sạch sẽ hơn đôi chút, nhưng phân chó thì … vẫn không sao tránh khỏi (?)!!! Đi ngoài bãi biển còn có cái thú thả tầm mắt về mãi tận cuối chân trời mà không bị vướng bởi cây cối hay nhà cửa, có nhiều ngày được đi xuyên qua màn sương mù dầy đặc từ ngoài biển khơi cuồn cuộn bay vào, ngắm những tia nắng bình minh rực rỡ vượt qua hàng hàng lớp lớp mây tỏa về muôn hướng, chúng tôi thường đi sớm độ khoảng hơn 6 giờ là có mặt ngoài bãi biển, lúc đó qúy bà con cô bác phần nhiều còn chùm trăn nướng kỹ, ngoại trừ một số surfing cưỡi sóng biển là có mặt!
   Bắt chước người Mỹ tôi phải cám ơn lô hàng hãng bà xã tôi làm đặt mua chưa về kịp nên khu vực bả làm không có việc, nhân viên được nghỉ khi nào hàng về xếp sẽ gọi, có lẽ cũng được hai ba ngày nghỉ nữa, thế nên sáng nay tôi đề nghị với bả đi bộ trong công viên Peter Canyon, vì đi ra biển không tiện bởi hôm nay là thứ hai đường xá xe cộ đông đúc tôi không muốn lái xe đi xa, mà công viên gần nhà, tôi đi hàng ngày nên cũng chán, tiện thể thỏa tính tò mò của bả muốn xem đám cháy ở công viên cách nay chừng hơn tháng mà đài truyền hình đã trực tiếp trình chiếu rùm beng cả ngày hôm đó ra sao! Đặc biệt hơn nữa là sức khỏe tôi độ này khá tốt, mỗi sáng đi bộ tiếng rưỡi đồng hồ với tốc độ của người rảo bước mà tôi không thấy mệt, nên cũng muốn thử sức mình xem có leo nổi ngọn đồi trong công viên này nữa không, vì đã lâu lắm rồi do sức khỏe hơi yếu tôi không dám vượt ngọn đồi này.
   Chúng tôi vào tới cổng nam của công viên 15 phút trước 7:00 giờ, vừa bước ra khỏi xe tôi đã cảm thấy khí lạnh của núi tỏa ra, tôi mở bình càfé đưa bà xã tôi mỗi người làm một hai ngụm cho ấm bụng trước khi khởi hành, hai vai đeo hai bình nhỏ, một bình nước ấm và một càfé, trong túi áo lạnh một ít bánh vừa ngọt vừa lạt để thỉnh thoảng nhâm nhi lấy sức đi cho chắc ăn. Mặt trời đã lên nhưng còn lẩn khuất đâu đó sau ngọn đồi, hơi sương thoang thoảng khí núi nặng nề nên càng vào sâu càng lạnh, khác với cái lạnh thoáng ngoài biển, khí núi âm u nặng chĩu phải chăng người xưa thường nói Sơn lam chướng khí là vậy đó sao! Bà xã tôi luôn nhắc tôi thọc tay vào túi áo cho khỏi lạnh, mà lạnh thiệt tôi phải luôn luôn xoa hai bàn tay vào nhau mà vẫn còn lạnh. Năm nay miền nam Cali nóng nhiều hơn mọi năm, giữa thu mà ở quận Cam có ngày nhiệt độ đã lên đến 103 độ phá kỷ lục, bây giờ cuối thu mới bắt đầu thấy lạnh, tôi tiếp tục bước bà xã tôi rảo cẳng bước theo, nửa phần phía nam công viên cây cối còn xanh tươi nhờ những trận mưa mùa xuân vừa rồi, còn nửa phần phía bắc dấu vết hoang tàn của lần cháy vừa qua vẫn nguyên vẹn, cây cỏ cháy trụi trơ trọi trống trơn phơi những sườn đồi lẫn thung lũng một mầu đen thui, cả khu vực bảo tồn cho chim muông sinh sản cũng cháy rụi, tôi có thể nhin tới bãi đậu xe cổng bắc, thấy hết hướng tây và bắc sát công viên nhà cửa san sát nối nhau. Buổi sáng thật vắng người vì đa số đều đi làm, những ông bà già hẳn còn đang ngồi bên tách trà hay ly càfé ấm cúng ở nhà, một cảm giác lâng lâng dâng trào trong tôi, chợt thoáng kỷ niệm mùa thu xa xưa theo chân thằng bạn ghé thăm Đà Lạt đuổi bắt hụt một hình bóng chưa quen, làm tôi nhớ và tiếc mãi cả tuần đành ngày ngày tới nhà Thủy Tạ ngồi nhâm nhi ly càfé bốc khói mà sao thấy lạnh như hơi sương trên mặt Hồ Xuân Hương tỏa bay lơ lửng quanh mình!
   Lúc đi vào chúng tôi theo lộ trình dưới chân đồi, lượt ra lên con đường mòn phía đông trên đỉnh đồi, trở về chỗ đậu xe đúng 08:50 AM mà tôi vẫn thấy khỏe và còn sức lực, bà xã tôi hơi mệt một chút, tính ra chúng tôi đã đi đoạn đường dài trên 6 miles trong hai tiếng đồng hồ, tôi cảm thấy vui mừng vì còn có được phần nào phong độ của mùa đông và mùa xuân năm ngoái khi tôi có thể đi hiking mỗi cuối tuần gần hết những công viên bảo tồn hoang dã trong địa phận quận Cam. Về đến nhà tôi mới hay mình đã đánh rơi sâu chìa khóa nhà, bà xã tôi nghi ngờ không nghĩ là tôi đánh rơi sáng nay mà có thể từ hai ngày trước vì tôi mượn sâu chìa khóa của bả mỗi lần mở cửa, tôi thì qủa quyết là sáng nay tôi nhớ rất rõ có nhét sâu chìa khóa vào túi áo lạnh, dọc đường lấy giấy lau mặt hoài vô tình tôi đã làm rơi đâu đó trong công viên, tôi nhất định sáng mai đi vào tìm, bà xã tôi nhỏ nhẹ “Chờ đến sáng mai thì cơ hội tìm được sẽ càng mong manh”, bà thêm “Muốn đi thì phải đi ngay”, tôi hỏi lại “Liệu em có đi nổi lượt nữa không chứ anh thì chắc Ok!”, bả nói “Thì phải ráng thôi!”. Tôi đề nghị để ăn cơm trưa xong cho có sức rồi hãy đi, chứ đi ngay e chân bước không nổi ….
   Sau bữa cơm trưa thì đã gần 2:00 chiều chúng tôi trở lại công viên bụng nhủ thầm hy vọng hôm nay vắng người đi, sâu chìa khóa không bị đất cát vùi, và cũng hy vọng có người thấy được nhặt treo đâu đó dọc đường đi, dù vẫn nghĩ hy vọng chỉ là sợi chỉ treo mành; Thú thật nhìn cái nắng giữa trưa, tôi hơi ngán ngẩm không khí nóng nực chỉ sợ mình không leo nổi ngọn đồi, hơn 6 miles chứ đâu phải ít, nhưng cũng phải cố chứ biết làm sao hơn; Tới nơi tôi mới chợt nghĩ ra phải chi mỗi người mang một chìa khóa xe thì thay vì cả hai phải đi một vòng 6 miles, tôi sẽ thả bà xã tôi ở cổng nam để bả đi ngược lên cổng bắc, trong khi đó tôi lái xe lên cổng bắc đậu ở đó rồi cuốc bộ xuôi về cổng nam, bả lên tới sẽ lái xe xuống đón tôi thì mỗi người chỉ phải đi một chiều 3 miles đỡ biết mấy, đúng là khờ khạo ngố thiệt đã không nghĩ ra trước khi đi! Thôi lỡ rồi cứ đi nếu đi hết thì đây sẽ là lần đầu tiên đi hai lượt trong cùng một ngày, tôi căn dặn bà xã tôi nhớ quan sát kỹ lưỡng những hàng rào, nhánh cây hai bên lề đường biết đâu chừng có người nhặt được treo đâu đó càng sớm càng tốt càng đỡ phải đi xa. Chúng tôi chia hai mỗi người vòng một phía của cái hồ cạn ở cổng nam, tới chân đồi không thấy gì, tôi bảo bà xã tôi đi ở dưới tôi lên trên đồi, nhưng hãy khoan ghé coi cái bảng thông tin trước đã, bà xã tôi tiến lại cái bảng … chợt quay lại mỉm cười cánh tay dơ cao, sâu chìa khóa lủng lẳng lấp lánh trong ánh nắng, đúng như điều chúng tôi thầm mong đã có người nhặt và để nơi đây, may mắn hơn nữa lại ngay đầu cổng thế là đỡ phải lội thêm vài miles. Tôi thầm cảm ơn ai đó đã nhặt được và để nơi dễ nhìn này, trở ra xe tôi tìm một tờ giấy viết vài lời cảm ơn người tốt bụng vô danh và quay trở vào dán ngay nơi để sâu chìa khóa, trời nắng nhưng tôi cảm thấy dễ chịu như đi dưới ánh ban mai buổi sáng vì trong cái thế giới xô bồ này, những kẻ chỉ trực chờ đạp đổ phá hoại thì dẫy đầy, thỉnh thoảng vẫn còn thấy được những người tốt bụng! Họ luôn sẵn lòng gạt ngoài gía trị vật chất của sự kiện miễn là có đôi chút ích lợi cho người khác! May thay!!!!

NguyễnChu Trương Dực

Một ngày cuối Thu 2017

Monday, February 6, 2017

Natural Beauty Environment - Not Much More!


   We arrived at Ronald W. Caspers Wilderness Park recently on one Friday morning around 9:30 AM in the late winter season; the sun was already up above the mountain, the sky was clear enough, though it was partially cloudy and pretty cold down the trails. Since it was raining yesterday, most parks have hiking trails in the county are closed today, not this probably because the park has camp sites but there are only few campers scattered here and there, park is pretty big with about 8000 acre wilderness preserve, one of the few last remaining coastal canyons in Southern California, ground is still wet and some spots are too muddy. Trails are winding and climbing up hills, lot of trees most are Oak and Sycamore, many are dying, rotten as a result of severe drought for too many years. Park information said wildlife can be seen on any of the park many miles hiking trails, beware of mountain lion and snakes sign posted everywhere, I doubt about the sight of the wild animal in the day light within the present environment where human population are overwhelming, nonetheless I has to be aware and alert just because if there is any of it survived and remaining trapped in the area, it would become more aggressive since its prey is scarce now than ever before, especially just only two of us, my wife and I are alone here, we have seen no other hiker except for only one group of equestrians on the trails we have been through; so I kept my eyes wide open when passing the large empty space with drying small bushes or under the large trees for any sight of mountain lion while enjoying the pleasantry of hiking in the wild natural reserve. I felt the relief of stress across my eyes since there is no housing or building on top of the hills surrounding the park far as I can see.




South-West view from north end hill top on the Sycamore Canyon trail at Laguna Coast Wilderness Canyon, Laguna Beach, CA, photo was taken on 15 January 2017.

    I have been living in the heart spot of southern California for 39 years; however, I had not have much chance to explore the nature beauty of environment that Orange County has offered, except for a few parks in the local cities, until a few years ago after I retired, when I have more available time to do things I want, walking and hiking are the most easy form of exercising that benefit my health. For many others who is healthier might enjoy these activities easily, but for me because of my health concern, I could not going too far beyond my healthcare provider covered boundary; I could not run continuous even for 5 minutes, nor jog or hike in a moderate distance like many others about my age. I’m often get exhausted, tired and felt dizzy; my blood pressure going up and down inadvertently that I had been in the emergency (ER) three times within the two years period; however, they could not find any major problem, everything was normal from the EKG, chest X-ray to the blood and urine tests. All said they have found nothing wrong and advised me don’t work too hard, stay moderate exercise daily and relax; Until the last one about two years ago, when I had stayed outdoor under the summer heat in a special circumstance for a while, I felt exhausted, tired, dizzy and sweat quite a lot with short breath for more than an hour long resting, I called 911 and went to the emergency, at first every test was normal like before, but I might have been too lucky that the heart specialist was on duty, he decided to scan my heart and found out that my left artery is about 90% blocked, he told me I might have had a minor heart attack, so the stent was implanted in the artery. From that day I feel better and recover my energy day after day; now I can hike for few hours without exhausting or feeling dizzy like before. I have actually found lucky within the bad luck. Thanks to the Doctor for the decision to do what you had done on me.


Dying and decaying tree is seen at every park in Southern California; photo was taken on 06 January 2017 at R.W. Caspers Wilderness Park, CA.


                                      Lower water level in Big Bear Lake; photo was taken on 27 September 2015.

    My wife and I are not a routine traveler, hiker nor camper; all we want is just love to see the beauty of the mother-nature. But in California, especially in the south for the last two decades, there are not much beautiful environments around, all we have seen are burned grasses, shrubs and dying trees everywhere; most lakes and reservoirs are empty, exposed crack floor like a puzzle board under the sunlight. Besides that we have been too busy moving our lives forward, we had not have much time to enjoy the outdoor activities, even when our children were young; now they are all grown up, which makes me dearly missed every single minute of the old days supposed to be a wonderful and adorable period in everyone parenthood’s lives. If lucky enough we have two-day weekend without much house work, then we could go to the beach or some parks close to home. Vacation is usually saved for some special circumstances. The other time off is the Christmas, the company which we have been working for usually shuts down one week. However, the year end season is always pretty cold for me to feel comfortable to travel far north or east. This year my wife company shuts down for two weeks due to the inventory surplus, thanks to the hard work of all the employees; in addition to that there has been some rain on and off in the Los Angeles basin for the last few weeks, due to the very rare Pacific winter storm flows, not heavy like other parts of the country, nor enough to relieve the thirsty southern California drought for long, but enough for the green grass and bushes to be seen covering the hill sides and mountains, which during the last 20 years there was only the color of dark brown and black.


Aliso and Wood Canyon Wilderness Park, view on E. Creek trail after a few winter storm; photo was taken on 29 January 2017.



Single Charming Cherry blossom at Peter Canyon with some water recovered in the reservoir in background; photo was taken on 03 February 2017 after some rainy weeks due to the rare winter storm.

     So! Two weeks off is a good timing, we seize the advantage of the holiday to explore the surrounding environment, since it has changed quite a lot from the time we settled our family in this area, from the rural areas with citrus, avocado groove, corn and strawberry fields wherever we went during the early 1990’s era back, to the urban region nowadays with the population of almost 3.17 million as of the US census estimated on July 01, 2015, a grow of 31.5% since 1990. For that reason the land became expensive and scarce, the developers and the builders have not missed any chance to build new homes, not waste a single valuable vacant land everywhere from the hilltops to the landfills and the valley, from the coastal to the inland. Most of farm lands are now disappeared yield to the housing, businesses and roads; humans evaded deeper and wider to where supposed to be the home of the wilderness, surrounding almost every Canyons and Wilderness Reserves. Yes! More population creates more shortages and problems, since the government could not be able to upgrade everything to accommodate with the fast population growth; the lack of preparation for people how to care and preserve the environment.
     I remember back about two decades ago when our children were young, we had taken our children a couple times to Peters Canyon Park in Tustin, I was a little worried about the warning sign of mountain lion and snakes, we have encountered snake ran across the trail, the snake crawled traces could be seen everywhere across the trails, even we saw a pair of deer, but now I come to the park few times a week, I have not seen even any snake trace, rabbit and squirrel are also rare, the only single one wildlife left in this park is a coyote, it wanders out to the residential area or close by Cedar Grove park when the night fall, he probably survives on food left in the trash containers or ground rabbits in the sport field next to it; and most of the thing I am worry is step over the dog waste, it is everywhere even some dog owners had used a provided plastic bag to collect his/her pet’s waste, but they were thrown in the bushes instead of trash containers even there is one about every half of a mile apart along the trails; another thing makes the ordinary people concerned is that there are many shortcuts have been created, even in the area supposed to be off limit with the sign “Closed area”; or “Habitat Restoration”, I am wondering why it need to do so! might people be in a too hurry, some kind of urgent or tired off even only few more steps to get around the elbow corner, or the protection of the environment is the job of the care giver; or the global warming up will destroy the environment sooner or later anyway! I feel sorry for the future generations may soon find no more natural beauty to enjoy!


A shortcut on from the trail on the hill side down the road below just next to the sign; photo was taken on 09 Dec. 2016 at Peter Canyon Park, Tustin, CA.

    So during this two weeks holiday with the rain day on and day off, we were so happy that we have been able to hike at most of Southern Orange County Wilderness Preserves. Among these we found Laguna Coast Wilderness Park and Ronald W. Caspers Wilderness Park, among the remaining few still have the sense of natural beauty and wilderness habitats, where hiker doesn’t see the sight of housing built on top of the vicinity enclosed hills and mountains of the park.


Laguna Coast Wilderness Park, view on Stagecoach South trail after winter storm; photo was taken on 15 January 2017.


East view from East Ridge trail at Ronald W Caspers Wilderness Canyon, San Juan Capistrano, CA; photo was taken on 06 Jan. 2017.

    I am hoping that people will be aware, care for it and share what we have today to the future generations so they will be able to enjoy the remaining of the few nature beauty preserved close to home!

Nctd

Winter 2017

Thursday, December 22, 2016

MỘT THOÁNG DĨ VÃNG


    
    
     Bây giờ là tháng 12 thông thường trời đã lập đông nhưng thời tiết năm nay vẫn chưa lạnh lắm, tôi nhớ cách đây năm (5) năm khi chưa nghỉ hưu mỗi sáng lái xe ngược lên hướng bắc trên xa lộ 55 rồi rẽ về hướng đông xa lộ 91, nhìn trên đỉnh núi phía bắc xa lộ nhiều năm mới tháng 10 đã thấy có tuyết phủ đầu non rặng San Bernadino, và trên vùng Big Bear mùa này đã nhộn nhịp người lên trượt tuyết khó khăn lắm mới đặt được phòng, nhưng năm nay tuyệt nhiên vẫn vắng lặng, trên đỉnh núi vẫn một mầu đen nắng cháy, chắc hẳn đó là ảnh hưởng của sự hâm nóng địa cầu mỗi năm thêm rõ rệt và nặng nề hơn. Chênh chếch về hướng đông, mặt trời đã lên ngọn hàng cây cọ (palm) chung quanh bãi đậu xe ở cuối chân cầu bán đảo Balboa, tôi nhìn quanh chọn chỗ đặt cái ghế xếp bằng vải bố cạnh vọng quan sát của nhân viên cứu nạn trên bãi biển, rồi thả người ngồi nghỉ xả hơi hóng gió, sau khi vừa đi ráp một vòng từ cầu Newport Beach xuống cầu Balboa nằm ở phía nam, quãng đường dài khoảng độ 3.4 dặm (5.47 Km) như bình thường mỗi tuần vài ba buổi, để giúp cho tim mạch lưu thông điều hòa trở lại, nhất là sau lần phải thông mạch tim cuối mùa xuân năm ngoái. Với tay nhấc cái bình thủy nhỏ trong túi sách đưa lên miệng chậm chạp nhấp ngụm cà phê còn nóng ấm, hương cà phê thơm thoang thoảng làm tôi cảm thấy dễ chịu nhẹ nhõm người. Một mình ngồi lặng lẽ thả hồn theo những làn sóng biển ngoài xa chạy vào vỗ ì ầm lên bờ cát trước mặt, bắn tung cao những làn bọt nước trắng xóa, và bụi nước phất phơ bay vương vào mặt lành lạnh; mờ mờ tít chân trời xa có con tầu hàng hải viễn dương âm thầm tiến về phía cuối chân trời, trong cái khoảng cách của tầm mắt, một con thuyền đánh cá lững lờ chậm chạp trôi giữa làn sóng nước bao la khiến tôi hồi tưởng về dĩ vãng, nhớ lại những con tầu cũ ngày xưa đã cho tôi một thời ngụp lặn với sóng nước đại dương. Tuy thời gian chưa đủ thoả chí tang bồng, nhưng cũng đủ ghi vào tâm khảm những kỷ niệm buồn vui, những tháng ngày huy hoàng và uất nghẹn của cuộc đời người thủy thủ trẻ làm nghiã vụ bảo vệ quê hương. Chỉ vỏn vẹn 5 năm 5 tháng tôi đã được nếm đủ mùi từ sông đến biển nhờ đó cuộc đời cũng thêm chút thi vị; Nhớ những ngày sau khi ra trường chọn đơn vị tôi chọn chiếc Hải vận hạm Hàn Giang (HVH/HQ401) thay vì Hải Đội, làm đơn vị phục vụ đầu tiên đời binh nghiệp, con tầu được sử dụng như một Y tế Hạm; Ngoài số Sĩ quan và đoàn viên chính như bất cứ một tầu HVH nào khác, nó được bổ xung thêm một Trung Úy Bác Sĩ Quân Y, vài y tá và 1 Trung Úy Nha tá, tầu chuyên làm công tác dân sự vụ như đi khám bệnh miễn phí cho đồng bào, trong các vùng sông ngòi miền hậu giang hay các thị xã dọc bờ biển nam VN, trải dài từ cửa Tùng vào tận Phú Quốc, đôi khi thực hiện công tác khác như chở phái đoàn này nọ quân dân cán chính tới vùng nào đó; Nhớ lúc lên ca hải hành mang cái cảm giác lâng lâng ngây ngất khó tả làm sao ấy, nhất là “ca cách mạng” nửa đêm, mà mọi thủy thủ đều ngán ngẩm vì trong khi người người an giấc thì mình phải đi phiên, trên đài chỉ huy thường chỉ có 2 Sĩ quan và 2 nhân viên âm thầm làm việc, con tầu bồng bềnh lầm lũi rẽ nước chầm chậm trong đêm giữa trời nước bao la đen thui thủi, nghe gió lồng lộng thổi, cái cảm giác cô đơn trống trải và nhớ nhung mang mang sầu, nếu may mắn đêm có trăng sao thì cũng tuyệt, nhìn những đợt sóng lóng lánh dưới ánh trăng bàng bạc, bọt nước trắng xóa vỡ tung trước mũi tầu, các chàng có người yêu tha hồ mà mơ mộng, nhưng không phải ai cũng thích: “lênh đênh triền sóng, thấy lung linh rừng hoa” (*) ngược lại cũng có chàng chỉ thấy “Mầu hoa thật trắng, ôi hoa nở thắm, ngất ngây … buồn nôn” mà thôi; Nhớ tấm bản đồ hải hành, cái la-bàn đo góc độ, và cặp thước song song kéo qua kéo lại chấm tọa độ để định vị trí mỗi đầu giờ và chỉnh hướng con tầu cho đúng đường hải hành mà Hạm Trưởng đã chọn. Lên ca đêm nhiều khi cũng hồi hộp thần kinh căng thẳng vì nếu lỡ đi ngang vùng Phan Thiết, Phan Rang sẽ gặp cảnh thuyền chài giăng lưới đông như mắc cửi suốt từ bờ ra tận mấy hải lý ngoài xa, chắn ngang hải trình của những con tầu Hải vận hạm (LSM) trung bình, từ quan đến lính phải trống mắt mà nhìn cho kỹ những ngọn đèn bão le lói trong đêm của những con thuyền giăng đánh cá mà tránh, lạng quạng chân vịt cuốn lưới thì chỉ có nước chờ ngày sau thuê người lặn xuống cắt mới mong chạy được, đôi khi còn bị dân thưa kiện không chừng nếu như họ đọc được số tầu, những loại tầu tuần dương hay vận tải cỡ lớn như Dương-vận-hạm (LST) đi xa bờ có lẽ không bị cảnh này. Chiếc Y tế hạm HQ401 cũng cho tôi một may mắn lại thêm chuyến xuất ngoại dù chỉ là đi Guam để đại kỳ trong 3 tháng, vì có đi ra khỏi nước mới được ăn uống đầy đủ, và chút tiền lương còm để dành, bằng không cuộc đời lính tráng dù là quan quách của xứ nhược tiểu nghèo nàn cũng đói rách mồng tơi. Nói về những loại tẩu chuyên chở dân thường ít ai gọi hay biết với những danh xưng chuyên môn hải quân như Hải vận hạm hay Dương-vận-hạm mà đại đa số quen gọi với cái biệt danh “tầu há mồm”, vì kể từ sau cuộc di cư vào Nam của gần triệu người dân đất Bắc trốn chạy cộng sản sau hiệp định đình chiến Geneve 1954 chia đôi đất nước Việt, hình ảnh những con tầu này đã in đậm nét trong trí nhớ người dân Việt. Ngay trong ký ức nhỏ bé của tôi hình ảnh ngày nào ngỡ ngàng bước chân vào lòng con tầu há mồm to lớn cái cảm giác đầu đời lạ lùng và thán phục như vẫn còn nguyên vẹn, vẫn còn mới tinh, thế mà thời gian đã trôi qua hơn nửa thế kỷ, gần một đời người, tôi lại còn có được duyên kỳ ngộ là phục vụ trên nó khi trưởng thành, không biết đó có phải là con tầu mà thằng bé tôi đã ngồi im giữa sàn tầu ngước nhìn những chàng thủy thủ Pháp, Việt đứng trên boong cao vời vợi với hàng trăm người di cư khác hay không. Nhớ những ngày cuối cùng trên con tầu tuần cận duyên bé tí teo (PCF/Patrol Craft fast) vượt vịnh Thái Lan trong mùa biển động, và trong hỗn loạn bàng hoàng xen lẫn uất nghẹn của người dân miền nam tự dưng trở thành người thua cuộc, nhưng chắc hẳn những người được mệnh danh bên thắng cuộc cũng ngỡ ngàng, sửng sốt không kém vì bỗng nhiên họ đã nhận dạng được sự thật về đời sống của quân dân miền Nam hoàn toàn trái ngược những gì họ đã được đảng và nhà cầm quyền cộng sản Bắc Việt tuyên truyền dạy dỗ, học tập rỉ rả từ bao năm qua, để khơi động lòng ái quốc và thúc đẩy giới trẻ miền bắc hăng hái lên đường vào nam làm nghiã vụ “chống Mỹ cứu nước, giải phóng đồng bào ruột thịt miền Nam khỏi cảnh nô lệ lầm than”, vỡ lẻ ra là chính họ vừa được giải phóng khỏi cái hỏa mù trí tuệ, đầu óc bị nhét đầy mớ lý thuyết xã hội chủ nghĩa không tưởng.
    Đang ngồi nghĩ ngợi lung tung chợt thấy một bóng người đổ dài đi về hướng mình rồi dừng lại bên cạnh, tôi ngước nhìn sang bên một người Mỹ già tóc bạc trắng phau cũng độ tuổi thế hệ “Trẻ thơ đua nở” (Baby boomer) đâu đó, người đàn ông Mỹ cất tiếng chào xã giao, tôi chào lại trong lúc ông tiếp tục ngay:
-  Có phải ông là người ViệtNam?
- “Phải!” tôi đáp; ông ta liền buông một câu tiếng Việt: “Chào ông, mạnh giỏi!” Tôi chào lại cũng bằng tiếng Việt và đứng lên bắt tay, trong bụng thấy vui vui nghĩ thầm “Lại một cựu chiến binh Hoa Kỳ của cuộc chiến VN!” Người Mỹ già giới thiệu tên John và thản nhiên ngồi phệt xuống cát cùng lúc cất tiếng “Ông cứ ngồi tự nhiên!” tôi ngồi xuống và hỏi “Chắc ông cũng từng tham chiến ở VN”? người đàn ông Mỹ gật gù “Phải” và bắt đầu kể chuyện cuộc đời ông tham gia chiến trận VN vào những năm 1967-1969 lúc đó ông 23 tuổi, trong nhiệm vụ một phi công trực thăng Thủy quân Lục chiến, phi đoàn ông đóng ở phi trường Đà Nẵng, ông nhanh nhẩu khoe là ông đã lãnh hai viên đạn AK trong một phi vụ đổ quân ngoài bìa làng, trận này bọn VC đã bố trí những tay súng bắn sẻ núp trên ngọn cây dừa để chờ trực thăng đổ quân tới thì nã súng, rất may là không một chiếc nào bị nạn, chỉ mình trực thăng của ông lãnh vài viên nhưng không bị bất khiển dụng và ông đã đáp được xuống hậu cứ hành quân an toàn, sau đó ông được bốc về bệnh viện dã chiến HK điều trị, may mắn ông không bị mang thương tích nặng, chỉ mất hai tuần nằm bệnh viện, ông nghe nói ngay sau đó thì đoàn trực thăng hộ tống Cobra (Rắn hổ) đã đốn ngang tất cả những ngọn dừa quanh khu vực đổ quân, nói rồi ông vén tay áo cho tôi coi vết thẹo ở phần trên cánh tay trái còn 1 viên trúng đùi; Ngưng một chút ông hỏi tôi có phải nhập ngũ không vì ông nghe những người bạn phi công VN nói thanh niên đến tuổi đều bị gọi động viên. Tôi trả lời có, tôi cũng phải đi lính như mọi người và tôi đã tình nguyện vào binh chủng Hải quân, cũng rất may mắn tôi không bị thương tích gì cả cho đến khi tàn cuộc chiến. Trẩm ngâm chút ông nói: “Đúng ra là tôi đã không bị những viên đạn này nếu tôi không tình nguyện gia hạn ở lại!” Tôi hơi ngạc nhiên hỏi tại sao vậy! Ông kể là ngay trước khi lên đường sang chiến đấu ở VN thì cô bạn gái đã cực lực phản đối, bởi cô theo phe phản chiến chống chiến tranh, cô khuyên ông chống lệnh nhưng là  một quân nhân nhất lại là Sĩ quan ông không thể nghe theo cô, nên sau khi ông sang VN vài tháng thì cô đã quyết định hủy bỏ dự tính cưới nhau khi ông mãn nhiệm kỳ 1 năm, vài tháng sau đó cô ta đi lấy chồng, khiến ông buồn nên đã ký gia hạn ở lại.
- Tôi nói vài câu như để chia sẻ cùng ông “Cuối năm 1970 khi được đến Hoa Kỳ học hải nghiệp chúng tôi cũng được thấy và nghe nhiều tin tức về phong trào phản chiến tại Mỹ, và nhất là sau khi chiến tranh chấm dứt đặt chân đến Hoa Kỳ, tôi càng biết nhiều hơn về những cựu chiến binh Hoa Kỳ tham chiến tại VN khi trở về đã bị xã hội ngược đãi như thế nào, nỗi khổ của các anh chẳng thua gì niềm đau của những người chiến sĩ VNCH chúng tôi là mấy”.
- Người cựu chiến binh Hoa Kỳ nói “Dĩ nhiên trong tập thể lớn như quân lực Hoa Kỳ thì thế nào cũng có một vài cá nhân làm bậy, tuy nhiên không thể lấy đó để chỉ trích chung cho tập thể, nên tôi không quan tâm đến những phê phán của dư luận và tôi vẫn hãnh diện cho những gì tôi đã làm khi phục vụ trong quân đội. Tôi cũng có những người bạn Không quân VN rất tốt và can đảm”.
- Tôi tiếp lời ông: “Tuy nhiên bây giờ tôi thấy công luận và dân chúng Mỹ đã trả lại sự công bình và phục hồi danh dự cho các anh, còn chúng tôi những người quân cán chính VNCH vẫn còn bị đảng và nhà cầm quyền csVN xỉ nhục, họ không dạy cho giới trẻ VN học sự thật của lịch sử, họ luôn che đậy và tiếp tục bôi nhọ chính quyền VNCH cũ, không biết đến bao giờ thì công bằng và sự thật mới được trả lại cho chúng tôi!”.
- “Tôi nghe nói vẫn còn nhiều quân nhân VNCH ghét chính phủ Mỹ vì đã bỏ rơi miền nam VN để họ bị cs thôn tính, ý kiến của anh thế nào khi phải buông súng đầu hàng!”
  Suy nghĩ vài giây tôi nói: “Trước đây tôi cũng nghĩ như vậy, nhưng bây giờ là công dân HK tôi thấy chính phủ HK cũng phải đặt quyền lợi quốc gia HK và nguyện vọng của nhân dân lên trên, cho dù nguyện vọng đó đã bị hướng dẫn và lèo lái sai lệch bởi truyền thông một chiều, tôi không trách cứ họ. Cá nhân tôi cũng chẳng hổ thẹn khi phải buông súng đầu hàng, vì ai cũng biết một VNCH nhỏ bé và kiệt quệ trong chiến tranh thì không thể đối đầu với cả khối cs quốc tế khổng lồ, cùng kho vũ khí tối tân vô giới hạn được đưa vào VN để giúp nhà cầm quyền cs miền Bắc, tôi rất hãnh diện đã được chiến đấu để bảo vệ lý tưởng Tự do Dân chủ của nhân dân miền Nam VN”.
 Người Mỹ gìa mỉm cười tiếp “Chúng ta đều là những người thua cuộc trong trò chơi chính trị giữa Hoa Thịnh Đốn và Bắc Kinh”; Tôi xen vào “Để cuối cùng thì Tự do Dân Chủ mà Hoa Kỳ chủ xướng đã mất về tay CS ở Đông Nam Á chỉ vì người Mỹ không bao giờ dám cứng rắn đối đầu với những mưu mô qủy quyệt và thâm độc của những con cáo già thành tinh cộng sản, dù là cs Nga, Tầu hay Việt”.
 Người Mỹ gìa vừa nói vừa đứng lên “Anh nói đúng!” Tôi cũng đứng dậy, chúng tôi bắt tay từ gĩa với nụ cười thông cảm.

Nctd, Dec. 2016

(*) Trích lời bài “Hoa biển của Trần Thiện Thanh & Anh Thy”

Monday, August 8, 2016


                                    Những Người Săn Ảo Ảnh

     Giữa chốn sa mạc sỏi đá hoang vu gió cát lồng lộng thổi ở một nơi gọi là “Sa mạc Anza-Borrego Công viên Tiểu Bang”, công viên này ở trên rặng núi miền Đông Nam Cali; nằm về hướng Đông-Nam thành phố Los Angeles; Đông Đông-Bắc San Diego; nó chỉ cách quận Cam có 75 dặm đường chim bay, nhưng thời tiết thật khắc nghiệt. Dưới bóng đêm mịt mùng lô nhô thấp thoáng những cái đầu đen lúc ẩn lúc hiện như những bóng ma chơi giữa rừng xương rồng và bụi gai nhọn tua tủa chung quanh, những trái cầu gai khô bay đầy trên cát, mặc quần soọc hay đi giầy mỏng lạng quạng đá vào là nó xuyên thủng giầy và cắm vào da thịt như chơi, gai đâm vào chân là lãnh chấu, về nhà tha hồ ngồi gỡ. Họ gồm một nhúm người trong hằng hà những tay mê chụp hình trên thế giới mà tôi gọi là những “Lãng Tử săn ảo ảnh”. Chúng tôi khởi hành từ Santa Ana một buổi xế trưa mùa hè nhiệt độ 90° trời khá nóng nực, sau gần 3 tiếng đồng hồ lái xe qua những rặng núi cao trên 5,000 bộ, chiếc xe chạy bon bon nuốt trọn 130 dặm đường với gần phân nửa phải vượt núi trèo non, con đường ngoằn ngoèo lên xuống uốn lượn quanh co vòng vèo theo sườn núi, có lúc leo đồi, lúc đổ dốc nhiều khúc đổ đến 7-8° tôi đoán thế vì không có bảng ghi chính thức, nhưng thấy nó dốc hơn nhiều so với đoạn dốc 6° trên xa lộ 5 chạy về phía bắc, chặng cuối rặng núi trong vùng rừng Quốc gia Los Padres để vào cao nguyên miền trung Cali, xe lao vun vút xuống núi với vận tốc trên 80 mph (128 cây số giờ), anh bạn lái xe luôn phải hãm thắng, tiếng bánh xe xiết trên mặt đường nhựa nóng bỏng kêu ken két, mùi bố thắng bị đốt vì ma xát bốc lên khét lẹt len lỏi lùa vào trong xe, 6 người chúng tôi cứ như ngồi trên đống lửa. Cuối cùng rồi cũng đến được điểm hẹn khoảng hơn 5 giờ chiều, vừa bước ra khỏi xe, hơi nóng sa mạc hừng hực như lửa bỏng táp vào mặt chúng tôi, ai nấy thở dốc mặt mày hốc hác mồ hôi rơm rớp, vài bác lấy iphone xem thời tiết, wow! 104° chúng tôi hỏi nhau phải chờ đây bao lâu nữa, anh bạn V.Th nói 7:30 chiều vợ chồng Tr mới tới, bạn Tr. là người tổ chức và hướng dẫn cuộc chơi; Trời! chờ hơn hai tiếng đồng hồ nữa, thôi chúng mình chui vào tiệm Taco ngồi cho mát chứ lòng vòng ngoài này chắc mình bốc thành khói luôn. Bước vào tiệm máy lạnh tỏa mát rượi người bỗng thấy nhẹ hẳn ra, chúng tôi định bụng mua cái gì ăn để có thể ngồi lâu một chút, tuy các bạn tôi đã chuẩn bị đầy đủ cả thức ăn đồ uống, nhìn vào quầy kính đồ ăn không có gì nhiều chỉ lèo tèo vài hộp thực phẩm cho bánh Taco, anh bạn V.Th mua 6 chén icream cho 6 mạng, wow mát lạnh cái cổ họng qúa đã! Cửa tiệm khang trang sạch sẽ, ghế băng có nệm rất lịch sự, rộng rãi, máy lạnh chạy đàng hoàng, trông coi cửa hàng có hai người, một người đàn bà và một thanh niên trạc 20 tuổi béo mập rất nhã nhặn, nhà hàng vắng khách qúa tuy đã bắt đầu giờ cơm chiều khiến chúng tôi thắc mắc buôn bán kiểu này làm sao họ sống! vùng sa mạc đã ít dân mà cũng không có bao nhiêu du khách! Chẳng hiểu mùa nào có đông du khách để giúp họ tồn tại lâu dài, chúng tôi chia nhau ngổi 3 bàn cho đỡ vắng mỗi bàn 2 mạng, 1 bàn hai bạn trùng tên Th; 1 bàn có Hùng và tôi & bàn kia Vượng và Công thức, không gọi chàng là công ngủ nữa, bởi ai cũng đã có thẻ ra vào công viên quốc gia không tốn tiền rồi, tuổi cao thì thức nhiều chứ ngủ có bao nhiêu! chúng tôi thường ồn ào mỗi khi tụ tập, nói cười vui vẻ, bỗng dưng thấy Công và Vượng phá lên cười miệng bô bô mấy ông này vào nhà hàng ăn mà cũng kỳ thị đàn anh đàn em dễ sợ, qủa nhiên khi nhìn lại vô hình chung đúng thật mỗi bàn từng cặp một, bàn trong 2 lão khóa 3,4, bàn giữa 2 cụ khóa 5,6 & kế bên 2 khứa 8,10, mọi người phá lên cười. Ngồi 1 chặp lâu khoảng hơn nửa tiếng trong lòng cũng cảm thấy áy náy là mình không ăn uống gì cả ngoại trừ mỗi người một chén icream nhỏ giá chừng hai đồng bạc, nhưng có muốn mua gì thêm cũng không có để mua, trong lòng tôi thấy kỳ kỳ thú thật nhiều nơi du lịch mỗi lần xả nước cũng phải bỏ vào tối thiểu 25 xu trở lên, chúng tôi bảo nhau đứng lên cám ơn chủ nhà hàng rồi ra xe lái vòng quanh thị trấn đèo heo thưa thớt người này xem có gì ngồ ngộ thì chụp vài tấm trong khi chờ đến giờ hẹn. Vòng một đoạn đường bạn V.Th táp xe vào đậu ở tòa nhà hướng dẫn du khách trong công viên tiểu bang, giờ này văn phòng đã đóng cửa bèn kéo nhau lại khu picnic ngoài trời ăn uống cho xong, chỗ này có được dăm bẩy cây cọ cổ thụ dầy đặc lá khô bọc quanh thân cây như những đống dạ ở miền quê Việt Nam, qúa tốt che nắng và gió cát, ba bạn P.Thắng, Công, Vượng bắt đầu lấy nước uống cùng thức ăn ra chia phần cho mỗi người. Xin thành thật cám ơn ba bạn qúa chu đáo đầy đủ trái cây tươi chuối nho quýt để trong thùng đá lạnh cẩn thận; đặc biệt Chị Nguyệt phu nhân anh P.Th còn kỹ lưỡng hơn chuẩn bị cho mỗi người 1 phần cá Tuna sandwich kèm theo gói salad với rau thơm không sót một người, tôi có cảm tưởng như mình là “Người lữ hành trong sa mạc” đã may mắn tìm được nguồn nước mạch, vì trước khi đi tôi cứ đinh ninh thế nào chả có nhà hàng fast food chung quanh, cũng không nghĩ các bác lại chuẩn bị, nên chẵng mang đồ ăn làm gì chỉ cần bình nước là đủ, bây giờ được cho ăn đầy đủ qúa còn gì thích thú bằng!
   Ngày rồi cũng qua, mặt trời cũng bắt đầu khép mắt chui dưới chân mây, chúng tôi trở lại điểm hẹn gặp vợ chồng Tr, hai xe nối đuôi nhau chạy tiếp vài dặm nữa thì bắt đầu thấy đây đó rải rác có những hình tượng của những con thú hoang thời cổ đại: ngựa sắt, voi, khủng long, tê giác, vân vân…, trong những tư thế phấn đấu để sống còn, xe rời đường nhựa rẽ vào lối mòn toàn bụi gai bao quanh và cát sỏi lồi lõm nửa ẩn nửa hiện bởi những cơn gió cát xóa mất dấu vết, chiếc xe ngả nghiêng trong vùng gió cát mịt mùng, mọi người thắc mắc còn xa không, chàng hướng dẫn luôn miệng nhắc chút xíu nữa thôi là tới không xa đâu, tôi cứ nghĩ kiểu này mà xe lún cát hay xẹp lốp là thấy mẹ! Lại suy bụng ta ra bụng người, ai cũng biết cứ mỗi lần xe nhẩy qua một cái mô là một lần lửa phực dưới mông, một lần ruột thắt, thôi lần sau thuê xe cho chắc ăn như kiểu vào phòng trà vớ đào chùa tha hồ nhẩy chết bỏ, chứ đi xe nhà mai về rửa xe hút bụi thấy mụ nội !!!! Đến nơi thì màn đêm cũng ụp xuống, bạn Tr hướng dẫn luôn miệng giục các bác dựng chân máy, điều chỉnh ánh sáng, độ mở ống kính và vận tốc lè lẹ lên kẻo chút nữa tối mịt không thấy đường đâu! … Máy bác này ISO (độ nhậy ánh sáng) để 3200 nhe … máy bác kia 4000 … vận tốc 1/20 … đặt chân máy cho vững nhe, bác nào có remote control (nút bấm tự động) thì sử dụng hoặc để thời gian tự động khoảng 2 giây nhe, vì bấm tay máy dễ bị rung hình sẽ rất mờ … Hướng này này, chàng quét ánh đèn pin vào đầu con ngựa, focus vào đây nhe, Milky Way (Giải Ngân Hà) sẽ bắt đầu lên từ đây và chạy về hướng này, một lằn ánh đèn pin quẹt lên trời … nhanh nhanh lên nhe, sắp tới giờ rồi đó. Đêm càng sâu thì màn đêm càng tối, kìa Milky Way bắt đầu hiện rõ, bàng bạc những cụm mây tròn trắng đục nối đuôi thành một vòng cung trên nền trời đen có những vì sao sáng dầy đặc …, chân bác D đâu? … hì hì trời tối làm sao bác thấy! đùa thôi chân ba càng của tôi không sử dụng được không phải vì thứ rẻ tiền không đủ cứng chắc … nhưng vì cái đế nó tuột ra rơi mất đâu đó hồi nào không hay! Vả lại tôi cũng chưa bao giờ chụp ban đêm nên cũng không rành kỹ thuật, chụp cũng tối thui không có hình … nhưng điều đó không cần thiết mục đích chính của tôi là đi thưởng ngoạn ngắm trăng sao có bạn có bè làm vui để quên bớt cái núi lửa mấy hôm rồi rục rịch trong tôi làm nấc cục qúa khó chịu, bà xã tôi đã phải giục tôi ra biển hai sáng cuối tuần rồi để tìm thần dược uống vào cho hạ cái nóng của Hỏa diệm sơn chực chờ bùng nổ, Tạ ơn Trời Phật Đức Mẹ còn ưu đãi cho tôi được người vợ hiền …, mà nói cách gì chăng nữa thì dù tôi có chụp cũng chẳng bằng ai, xem hình các bác còn hay hơn, các bác cứ chụp hình cho thật nhiều, lại thêm kỹ thuật chỉnh hình bằng photoshop còn gì đẹp bằng, tôi thì ghi hình qua đôi mắt trần nguyên vẹn mầu nguyên thủy là qúa đủ, gái quê không hấp dẫn bằng gái tỉnh nhưng đôi khi cái duyên dáng tiềm ẩn dính vào là dễ “nậm” lắm đấy…!!!, về nhà có hứng thì viết dăm ba dòng thế là đủ, …Lại có tiếng thúc giục các bác chuẩn bị bấm nhe … focus vào chỗ này này đầu con ngựa đó … khi nào tôi nói bấm thì bấm nhe … đừng ai rọi đèn, màn đêm yên lặng … một! Hai! Ba bấm! tiếng tách tách vang lên, rồi đèn lại rọi, tiếng nói lại ồn ào … các bác coi lại đi hình chụp ra sao rồi … xe có đẹp không … có ai cần chụp lại … Có tiếng đầu này hình tôi đen thui cần chụp lại … có tiếng đầu kia tôi muốn chụp lại … Ok! Lần nữa nhe … chập sau có cặp bạn trẻ thân nhân bác Tr lái xe đến, chàng này cũng tay thiện nghệ à nhe, có vẻ rành chụp trăng sao lắm; theo hướng dẫn của anh này máy lại chuyển hướng, thế là lại thêm một tay hướng dẫn, … tiếp tục chụp … chốc chốc ánh đèn pin lại quyệt qua quét lại … Wow bác này chụp đẹp lắm! Bác này hai con ngựa cũng rõ đó … cứ thế tiếp tục đến hơn 10 giờ đêm. Giải Milky Way lên cao qúa rồi không chụp được nữa thôi chúng ta chuẩn bị về, chúng tôi thu xếp máy, túi, chân ba càng xếp vào xe, ba xe quay đầu chuyển hướng ra lộ cái, xe bác Tr nhỏ vướng mô coi bộ lún cát bụi tung mù mịt và xe không nhúc nhích, anh em hè nhau xuống đẩy xe nhẹ cũng qua, may mắn xe van của Hùng 6 máy mạnh, còn xe anh bạn trẻ SUV lớn cũng đỡ chứ nếu không chắc xe nào cũng lún cát anh em chắc đẩy mờ người, đi một quãng xe của bạn Tr và người bạn trẻ dừng lại chụp tiếp, xe chúng tôi tiếp tục lăn bánh đi về. Đêm càng về khuya khí hậu sa mạc cũng dịu dàng hơn nhưng vẫn còn nóng, xe vẫn phải mở máy lạnh tối đa, tiếp tục nuốt đoạn đường dài, tâm lý con người lúc nào lượt về cũng cảm thấy ngắn hơn, thời gian nhanh hơn chắc có lẽ vì nuối tiếc cuộc vui, về đến nhà trời đã hơn 1 giờ, thành phố đã ngủ yên thế là xong một ngày đi săn ảo ảnh … !!!


Nctd, 2016